“Chính là ta. Minh Khiêm đêm qua đã rời kinh, trước khi đi từng nói, nếu ta gặp khó khăn gì thì có thể đến tìm Sở đại nhân.” Trác Bất Phàm nói lời này mà chẳng hề khách khí.
Sở Đan Thanh nghe xong, trong lòng tất nhiên thấy không thoải mái. Câu ấy vốn là hắn nói với Triệu Minh Khiêm.
Trên đường, đối phương từng chỉ điểm hắn cách viễn công cho chuẩn xác, lại nhiều phen giúp đỡ hắn. Nếu là Triệu Minh Khiêm đích thân tìm tới cầu trợ, Sở Đan Thanh dĩ nhiên sẽ dốc hết sức mình.
Nhưng Trác Bất Phàm chỉ là một người xa lạ, chẳng hiểu chút nhân tình thế thái nào, vừa mở miệng đã muốn hắn ra tay giúp đỡ, đương nhiên hắn không vui.




